Khi thời gian không đứng về phía mình

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó đến như một kẻ thản nhiên, không cần xin phép, không cần báo trước. Rồi từng chút một, nó biến tóc mình thành hoa lau, nhuộm hồn mình thành lá đỏ. Và đến một ngày, nó sẽ biến đời mình thành mây trắng lang thang, bốc hơi, bay đi mất, chẳng còn dấu vết nào.

Mình hay nghĩ, có phải vì vậy mà mình sợ thời gian hơn bất cứ điều gì khác không? Sợ một ngày nào đó, nỗi nhớ em trong mình cũng phai nhạt, không còn nguyên vẹn như bây giờ. Sợ đến khi tóc đã bạc hết, tim đã nguội đi, mình chẳng còn đủ sức để day dứt, để tự trách, để giữ lại em trong một góc sâu thẳm của lòng.

Người ta thường bảo, thời gian sẽ chữa lành. Nhưng với mình, thời gian chẳng chữa lành được gì. Nó chỉ phủ bụi lên vết thương, làm nó khô đi, nhưng bên trong thì vẫn rỉ máu (nghe dơ vãi 😯 ).

Càng qua nhiều năm, mình càng thấy rõ, cái đau đó không biến mất – nó chỉ đổi hình dạng. Lúc còn mới, nó nhói buốt; sau này, nó âm ỉ, đè nặng, khiến mình kiệt sức mỗi khi nhớ lại.

Có những ngày, mình cố quên. Cố giam em vào một ngăn thật sâu trong ký ức. Nhưng càng cố quên, hình ảnh em càng rõ. Như thể thời gian cũng đồng lõa, bắt mình phải trả giá mãi mãi cho những gì mình đã làm sai. Em đi rồi, mà cái lỗi của mình thì ở lại, ngày một chồng chất, ngày một hằn sâu.

Có những điều, thời gian không lấy đi được – đó là lỗi lầm. Cái sai của mình, cái vụng về đã làm em tổn thương, những phút giây mình hờ hững để em lạc lõng… tất cả vẫn còn nguyên, chưa bao giờ nhạt màu. Nếu thời gian có công bằng, nó chỉ công bằng ở chỗ: nó bắt mình trả giá bằng sự ân hận kéo dài hết cả cuộc đời.

Mình thấy mình giống như chiếc lá đỏ cuối mùa, đã rời khỏi cành mà vẫn cố giữ màu, biết rằng sẽ úa tàn nhưng không cam lòng. Cũng như tình yêu này, biết chắc chẳng còn gì, nhưng vẫn ôm khư khư trong tim, không chịu buông, không chịu để nó chết hẳn.

Và có lẽ, khi mình hóa thành mây trắng lang thang, trôi dạt giữa trời, điều duy nhất còn lại vẫn sẽ là em. Một cái tên không bao giờ gọi ra, một lời xin lỗi không bao giờ thốt được, một món nợ mà cả đời mình không trả nổi.

Thời gian không đứng về phía mình. Chưa bao giờ.


Xin cám ơn bạn đã đọc các chia sẻ của mình. Hi vọng các chia sẻ này ít nhiều gì cũng sẽ mang lại giá trị hữu ích cho bạn

- Thiên -

guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận